25/7/13

Cuộc sống là một vòng tròn

Tất cả chúng ta đều sống "dựa dẫm", "nương tựa" vào nhau cho đến hết cuộc đời. Cho dù bạn tự tin hoàn toàn rằng mình đủ sức tự lập, cho dù tài chánh hay sức khỏe bạn yên ổn; nhưng có bảo đảm điều đó duy trì mãi mãi hay không?
 

Từ cốt lõi ở đây là MÃI MÃI????

Nhưng

dù tương lai chưa tới, chúng ta vẫn cứ tin tưởng ở điều tốt đẹp là không ai đơn độc cả.
 

Sự thật muôn đời, từ thế hệ này tới thế hệ khác.

Nhân viên làm công phụ thuộc công ty, công ty phụ thuộc khách hàng, khách hàng phụ thuộc....công ty của họ, người nội trợ phụ thuộc vợ/ chồng; con cái phụ thuộc cha mẹ; cha mẹ già lại không thể thiếu con cái; từ vật chất tới tinh thần; Đừng có nói là tôi sống chẳng cần ai giúp đỡ...
Ở thời điểm này có thể bạn 0 bị lệ thuộc vào ai, 0 ai ràng buộc được bạn, nhưng ngược lại sẽ có ai đó đang rất cần bạn bên cạnh, không chỉ là cảm xúc thoáng qua mà còn khá nhiều vấn đề của đời sống vốn dĩ vô thường này...

Chính nó - Cuộc sống là một vòng tròn kết nối những cánh tay yêu thương mà ta cần cảm nhận, để nâng đỡ, để thông cảm và sẻ chia nhiều hơn....

093 893 0873 anphuctrondoi2011@gmail.com đại lý bảo hiểm



19/7/13

TỔNG HỢP NHỮNG QUAN ĐIỂM HAY NHẤT VỀ GIA ĐÌNH

- Gia đình là trường học của lòng khoan dung, vì nó luôn tồn tại và dạy chúng ta cách sống với những người khác.

- Hãy dành thời gian cho gia đình ngay cả khi bạn không hề biết điều gì đã và đang xảy đến với cuộc đời của mình.

- Bạn có thể có nhiều bạn bè nhưng bạn chỉ có duy nhất một gia đình

- Gia đình là điều quan trọng nhất trên thế giới này

- Không gì có thể bằng niềm vui gia đình

- Tôi lấy cảm hứng từ những con người tôi gặp trên những chuyến đi, với những câu chuyện của họ, thấy được những khó khăn mà họ đã trải qua, lòng nhiệt huyết và những nguyên tắc riêng của họ. Cảm hứng của tôi được tạo ra từ tình yêu mà mỗi bậc cha mẹ dành cho con cái của mình. Và nguồn cảm hứng đó tôi còn nhận được từ những đứa con của tôi, chúng làm trái tim tôi trở nên ấm áp và tràn ngập tình thương. Chúng làm tôi muốn làm việc để cải thiện thể giới dù chỉ là đôi chút. Và hơn cả những đứa con làm tôi trở thành một người tốt hơn.

- Bạn được sinh ra từ gia đình của mình và gia đình được sinh ra từ trong bạn. Không mưu cầu. Không đổi chác.

- Mọi thứ thay đổi chúng ta, nhưng chúng ta luôn bắt đầu và kết thúc mọi thứ với sự quan tâm của gia đình.

- Tôi củng cố bản thân mình với tình yêu của gia đình.

- Trong tất cả những điều có thể tưởng tượng được, thì gia đình như là một đường kết nối với quá khứ và cây cầu nối với tương lai của mỗi chúng ta.

- Khi mọi thứ dường như trở nên tồi tệ, chỉ có một vài người luôn đứng bên bạn mà không hề do dự - đó chính là gia đình.
- Gia đình không phải là một điều quan trọng, mà nó là tất cả mọi thứ.

- Trân trọng từng giây phút với những người bạn yêu thương trong mỗi giai đoạn của con đường đời.

- Gia đình là sự nghiệp cuối cùng. Tất cả mọi sự nghiệp khác đều phục vụ cho một mục đích - đó chính là gia đình

- Gia đình là một cái tên, một ngôn từ mạnh mẽ; mạnh hơn lời của những pháp sư hay tiếng đáp của các linh hồn; đó là lời nguyện cầu hùng mạnh nhất.

- Có một nơi để về, đó là nhà. Có những người để yêu thương, đó là gia đình. Có được cả hai, đó là hạnh phúc.

- Không một gia đình nào là hoàn hảo... vẫn có cãi vã, vẫn có chiến tranh, thậm chí là sự lạnh lùng trong một thời gian rất dài, nhưng cho đến cuối cùng, gia đình vẫn là gia đình... nơi tình yêu luôn luôn hiện hữu

- Hãy lấp đầy một ngôi nhà bằng tình yêu, nó sẽ trở thành gia đình

- Gia đình là một món quà - thứ luôn tồn tại mãi mãi.

- Hãy nhớ rằng, dù bạn có đi bất cứ nơi đâu, bạn vẫn có thể trở lại với chính ngôi nhà của mình.

 Xem thêm: Trách nhiệm làm bố là vĩnh viễn
 

14/7/13

Chúng ta biết quá ít


NGỘ

(Bài viết của chị Minh Hồng, người phụ nữ đầu tiên đặt chân đến Nam Cực. Bài viết này từ 6 năm về trước nhưng rất đúng với tâm trạng của tất cả chúng ta khi bước chân ra thế giới, Share tặng các bạn du học sinh.)

=====

Đã hơn chục năm rồi, vào thời gian này, tôi đang chuẩn bị cập bến Ushuaia (Argentina), sau 2 ngày 3 đêm vật lộn với sóng gió và bão biển trên đường từ Nam Cực trở về.

Hồi ấy trước khi đi, bạn bè bố mẹ gọi điện đến nhà tôi: "Điên à mà cho nó đi! Đi đến cái vùng đấy là chỉ có chết thôi!".

Kệ, cứ đi xem có chết được không. Thế là, 27/1, cập bến, thoát chết, và cuộc đời tôi cũng thay đổi từ đấy. Những trải nghiệm này, đã tạo nên trong tôi những thay đổi 180 độ trong nhận thức và hành động.

Và tôi đang định nói về những thay đổi ấy!

Chúng ta biết quá ít

Thay đổi thứ nhất: Tôi nhận ra một điều: Thế giới thật rộng lớn, và ta thật bé nhỏ. Đến một lúc nào đó, khi đang đứng ở đâu đó trên bề mặt trái đất, tự nhiên thấy mình quá bé nhỏ.
Con người cứ hay ngồi đấy và nghĩ mình thành công, sành điệu, là... trung tâm của vũ trụ; hay rên rỉ đau đớn thằng kia nó bỏ tao rồi, thế giới sụp đổ, sẽ không bao giờ yêu được ai nữa, thế nọ - thế kia. Chẳng là cái đinh gì hết.

Hàng tỷ hàng tỷ người đã sinh ra và đã chết đi, đã sinh ra và sắp chết, sẽ sinh ra và sẽ chết. Trái đất vẫn cứ quay hì hụi, chẳng quan tâm gì đến ai. Nhưng ở đây tôi cũng không hẳn nói về cái kích cỡ của thế giới. Tôi muốn nói là we know so little, we see so little (chúng ta biết quá ít).

Mỗi giây phút, có bao nhiêu sự việc đang diễn ra, hàng tỷ người thuộc hàng nghìn tộc người khác nhau đang làm những việc khác nhau, ăn những thứ khác nhau, tin vào những điều khác nhau, mà mình thì chỉ loanh quanh biết được mấy việc đang diễn ra trên VTV, hoặc oách hơn thì CNN, BCC, kiểu đánh bom ở Iraq, hay đội bóng của ta sang Thái Lan thế nào...

Thế nào là hâm?

Thay đổi thứ hai: Tôi thực sự hiểu được, people are so different (con người thật là khác nhau). Hay nói cách khác, là mỗi người trong chúng ta là độc nhất vô nhị.

Chắc mọi người sẽ bĩu môi bảo "ai chẳng biết", nhưng mọi người cứ ngẫm kỹ mà xem, bình thường mình cứ hay làm việc gì đấy, hoặc bắt mọi người phải làm điều gì đó. Bởi cứ nghĩ ai cũng giống mình, ai cũng thích những thứ mình thích. Tôi làm việc cho một văn phòng khoảng 30 người, 7-8 quốc tịch. Và mỗi người một kiểu... hâm.

Thực ra, về sau này tôi đã hiểu ra rằng, họ không hâm, họ khác mình. Người ta hay tự cho mình cái quyền cho người khác là hâm. Còn mình thì không hâm! Tất cả các hành vi không giống mình, thì là hâm cả.
Một anh ở văn phòng tôi đi xe đạp đi làm, bị coi là hâm. Một anh Tây không thích dùng túi ni-lông, cũng là hâm. Một số khác ăn chay, không ăn thịt, là hâm. Tôi không thích ăn cơm, cũng là hâm.

Một người yêu 5 -7 gái một lúc bị coi là hâm, chả ra gì. Một người chẳng yêu gái nào, chỉ thích sống một mình, cà phê một mình cả ngày, cũng hâm nốt. Lấy đâu ra cái chuẩn nào quy định thế nào là hâm thế nào là không? Chắc gì những gì đa số làm thì là đúng hơn thiểu số?

Mỗi người có sở thích khác nhau, có kẻ kiếm tiền vớ vẩn nhưng thích đổi điện thoại di động liên tục, hay vay tiền để mua xe máy, ôtô cho hoành tráng. Có người làm nhiều tiền thì lại chỉ thích gửi tiết kiệm, chẳng mua sắm gì.

Có những bạn Tây đang ở Anh ở Mỹ, ăn bơ ăn sữa suốt ngày, tiện nghi sung sướng, tự nhiên một ngày khoác ba lô đến các nước đang phát triển để làm việc, đánh vật với chuột gián, hố xí xổm và Tào Tháo đuổi vì thức ăn đường phố.

Họ chắc cũng chẳng hâm hơn những người cả đời không bao giờ ra khỏi thị trấn quê hương nhà mình. Nói tóm lại, mỗi người một kiểu, không ai giống ai. Tôi là độc nhất vô nhị, cũng giống như tất cả mọi người khác!

Không có gì là không thể

Thay đổi thứ ba: Tôi nhận ra một điều, là nothing is impossible (không có gì là không thể).

Người mình cứ hay bị suy nghĩ mặc định, và khăng khăng những câu kiểu: "Tôi là người không bao giờ lăng nhăng", hay: "Anh ấy chắc chắn sẽ không bao giờ bỏ tôi", hay: "Chắc chắn người đấy không bao giờ dám lừa tiền mình". Coi chừng! Rồi đến ngày té ngửa đấy! Cuộc đời của bạn sẽ có nhiều điều bất ngờ hơn bạn tưởng nhiều.

Bạn và mọi người đều có những khả năng làm những điều không ai ngờ tới. Chưa kể có bao nhiêu yếu tố khác tác động, và đừng quên, may mắn là một thứ thật sự tồn tại trên đời. Vậy, đừng có 100% vào bất kỳ điều gì. Luôn phải chừa ra vài % cho khả năng kia.
Đừng có tự tin quá vào khả năng của mình, một ngày nào đấy bạn sẽ bị cuộc đời đấm cho một phát tối mắt tối mũi đấy. Và cũng đừng tự ti quá, biết đâu, một ngày, đời bạn lại lên hương. Họ không hâm, họ chỉ khác mình. Người ta hay tự cho mình cái quyền cho người khác là hâm. Còn mình thì không hâm!

Xấu - tốt

Thay đổi thứ tư: Tôi nhận ra một điều, là không có một cái khái niệm rõ ràng cụ thể nào để xác định người xấu người tốt.

Ngày xưa mình cứ hay bị dạy cách phân biệt rõ rệt giữa người xấu người tốt: cô Tấm là người tốt, cô Cám là người xấu; Sơn Tinh là người tốt, Thủy Tinh là người xấu.
Lớn hơn một chút thì bị nhồi vào đầu: Người nghèo là người tốt, người giàu là người xấu; người Liên Xô là tốt, người Mỹ là xấu. Lớn hơn nữa, thì cụ thể hơn: "Thằng đấy nghiện đấy!", nói chung nghiện là xấu, cave là xấu.

Trong đoàn của tôi đi Nam Cực, có 42 chú (35 thanh niên và 7 trưởng đoàn) từ 25 nước. Tôi tự nhiên rơi tõm vào một đám lổn nhổn mỗi người một màu da, một thứ quần áo.

Đứa tin vào ông Giê-Su, đứa tin vào ông Mô - Ha - Mét, có đứa lại chỉ tin vào cái máy tính. Nháo nhào nhào, một lũ nửa điên nửa dại vì cái cơ hội tự nhiên rơi trúng vào đầu mình.

Ngày nào cũng học hành tập tành mệt nhoài, nhưng đêm nào cũng chỉ ngủ vài tiếng còn thời gian còn lại thì nhảy nhót hú hét, tận dụng mọi giây phút để được chơi bời với nhau (và được khoảng 2 tuần thì chuyển sang... yêu nhau).

Mike - người North Ireland (Bắc Ailen) hớn hở lôi ảnh người yêu ra khoe với tôi, thấy một cô mắt mũi xanh lè váy đỏ loét xẻ ngược tận đùi. Về sau đến gần hết chuyến đi, Mike bảo: "Hồng, tao nói mày không tin đâu. Mày biết vì sao tao được đi chuyến đi này không. Vì tao đã từng là ăn cắp, cướp nhà băng".

Sau đó tôi còn biết thêm về một số thành viên khác của đoàn, những người mà ngày xưa tôi chả bao giờ dám đến gần, chứ đừng nói là chơi. Họ ôm nhau suốt ngày, mặc quần áo chung. Một cậu nghiện heroin 7 năm, một cô 6 năm, hai cậu nữa 4 - 5 năm gì đó. Đứa là criminal (tội phạm), ăn cắp đánh lộn đủ cả.

Hoá ra cái đám 35 đứa chúng tôi, là đại diện cho cả cái thế giới này, kẻ giàu người nghèo, đứa văn minh đứa lạc hậu, tư bản, cộng sản, đứa PhD (tiến sĩ) ở Harvard, đứa thất học ở Nam Phi, đứa tụt quần ra hơ mông trên lửa ngay trước mặt mọi người, đứa lại cả đời rúm ró hễ cứ "sinh hoạt" trước khi cưới là bị ném đá đến chết... Tất cả cái đám ấy được đưa vào sống với nhau, tại một nơi cách xa tất thảy những nơi còn lại trên thế giới.

Một cú sốc văn hoá thật sự! Một trải nghiệm độc đáo cho việc sống với nhau phải như thế nào. Tôi đã ngẩn ngơ mất một buổi, khi biết rằng cái cô Lynn nhí nhảnh ấy, Mike hát hay nhảy đẹp ấy lại là những kẻ, mà theo định nghĩa trong cái hệ giá trị được xây dựng trong mấy chục năm của tôi, là những kẻ dưới đáy xã hội.

Những con người này, khi được chọn đi Nam Cực, tất nhiên cũng phải qua những lần phỏng vấn, như tôi, nhưng cái tiêu chí chọn lựa của người ta không phải là nói tiếng Anh giỏi hay là đạt được bằng sáng chế hay cống hiến gì cho xã hội, mà chỉ cần họ có suy nghĩ đúng. Chúng tôi được chọn, vì chúng tôi đều là con người.

Tôi chỉ muốn nói rằng, tôi đã "ngộ", và tôi đang cố để thực hành cái ngộ này.

Nói thật để giải quyết tốt

Thay đổi thứ năm: Một thay đổi cũng phải mất thời gian dài để tôi có thể nhận ra và thực hành nó, đó là "nói thật là cách hay nhất để giải quyết mọi vấn đề".
Trong cuộc đời mỗi chúng ta, ai cũng nói dối cả, và mọi người thường nhất trí với nhau ở một điểm nghe rất thuyết phục, là "nói dối là cần thiết trong một số trường hợp nhất định".

Tôi công nhận, có những cái mình rất khó có thể thay đổi được, ví dụ như bố mẹ không cho đi chơi xa với bạn trai, nên đành phải nói là con đi công tác, vì sợ bố mẹ "lên huyết áp". Nhưng nói chung tất cả những trường hợp còn lại, càng về sau tôi càng nghiệm thấy, thì nói thật là hay nhất.

Nói thật làm cho mình đỡ mất công nhớ là mình nói gì, có khi nói với người này thế này, lại nói với người khác thế khác. Nói dối làm nhiều khi mình bị lòi đuôi, và làm cho tình hình còn xấu hơn. Ngày xưa tôi bị trĩ, chẳng nói với ai, cũng chỉ vì không tự tin, sợ người khác cười. Tất nhiên, tôi không dám nói là bây giờ tôi tuyệt nhiên không còn nói dối gì nữa.

Tôi chỉ muốn nói rằng, tôi đã "ngộ", và tôi đang cố để thực hành cái ngộ này. Vẫn còn những cái khó khăn lắm. Bởi vì việc nói dối không chỉ thể hiện ở việc nói dối về một hành động, mà còn nói dối về tình cảm nữa.

Trong cuộc sống mà ta phải bươn chải kiếm sống này, nhiều khi ta không muốn nói thẳng ra một điều mà ta nghĩ, bởi vì ta không muốn chuốc thêm phiền toái.

Có những người tôi rất ghét, nhưng vì tế nhị, vì quan hệ này kia, tôi không thể nói thẳng ra "Ôi tôi chán/ghét anh/chị lắm...". Dần dần trong mấy năm vừa rồi, tôi học được cái trò nói thẳng ở mấy bạn Tây làm cùng văn phòng tôi.

Ngày xưa tôi ghét ai trong văn phòng, tôi hay cãi nhau với họ, nói xấu họ sau lưng, nhưng không bao giờ biết ngồi nói chuyện cho ra đầu ra cuối, tao ghét mày ở điểm này, tao đề nghị mày thôi cái thói quen đấy đi, mày ghét tao ở điểm kia hả, tao sẽ sửa. Thế nhé, bắt tay nào, ôm nhau cái, giải quyết xong rồi nhá.

Giờ, tôi đã biết thực hiện những cuộc nói chuyện như vậy ở văn phòng. Khó thì khó, nhưng lại hết cả khó chịu, và chắc người khác cũng đỡ khó chịu với mình.

Tác giả: chị Nguyễn Thị Minh Hồng, người phụ nữ đầu tiên đặt chân đến Nam Cực

Dạy con cách "cư xử" với điện thoại


Greg Hoffman, một bé trai 13 tuổi ở Mỹ, đã được mẹ tặng một chiếc iPhone 5 nhân dịp Giáng sinh. Tuy vậy, để được sử dụng chiếc điện thoại "hot" nhất của Apple, cậu phải chấp nhận thực hiện 18 quy định do mẹ đặt ra.

Vui mừng chưa hết khi "nhặt" được món quà dưới cây thông noel, mở mẩu giấy ra đọc, câu đầu tiên mà Greg Hoffman thốt ra là: "Trời ơi, sao mẹ lại làm thế này?". Janet Hoffman, mẹ của Greg, giải thích trên Good Morning America rằng: "Điều tôi muốn làm là dạy và chỉ cho con cách trở thành người dùng có trách nhiệm, không lạm dụng hay bị công nghệ gây nghiện".

Josh Shipp, một chuyên gia tâm lý trẻ em vị thành niên, cho biết, cách dạy con của bà Janet Hoffman cần được áp dụng rộng rãi hơn nữa. "Bạn sẽ không cho con mình lái ôtô nếu như chưa mua bảo hiểm cho chúng. Và điều này cũng tương tự khi để con dùng máy tính hay điện thoại, nếu không dạy chúng cách sử dụng có trách nhiệm thì điều đó đồng nghĩa với việc cha mẹ chúng là những người vô trách nhiệm".

Để sử dụng chiếc iPhone 5 do mẹ tặng, Greg Hoffman phải tuân thủ 18 quy định. Ảnh: Phone Arena.
Bên cạnh những quy định khắt khe, bức thư của bà Janet Hoffman vẫn có những đoạn gây xúc động:

"Gregory thân mến,

Chúc mừng sinh nhật con. Chắc hẳn con cảm thấy rất tự hào vì mình đã là chủ sở hữu của một chiếc iPhone. Thật là tuyệt phải không! Một bé trai 13 tuổi ngoan và có trách nhiệm như con xứng đáng được hưởng món quá như thế này. Tuy nhiên, việc nhận món quà này đồng nghĩa với việc con phải sử dụng nó theo quy định. Hãy đọc kỹ bản 'hợp đồng' sau đây. Mẹ mong con sẽ hiểu được rằng tất cả những gì mẹ muốn chỉ là nuôi con trở thành một chàng trai trẻ khoẻ mạnh, được phát triển toàn diện, có thể làm chủ thế giới, cùng tồn tại được với công nghệ chứ không phải trở thành nô lệ của nó. Nếu không thực hiện được những quy định của mẹ, con cũng mất quyền sở hữu chiếc iPhone này luôn.

Mẹ rất yêu con và mong rằng mẹ con mình sẽ gửi cho nhau hàng triệu tin nhắn trong những ngày tới.

Mẹ mong rằng con sẽ chấp thuận những điều khoản dưới đây. Hầu hết những bài học được đưa ra không chỉ áp dụng được cho chiếc iPhone mà còn cho cả cuộc sống nữa. Con đang ngày một lớn khôn và có thể thay đổi cả thế giới. Điều này quả thực rất thú vị và hấp dẫn. Hãy đón nhận mọi cơ hội một cách đơn giản nhất. Hãy đặt ý chí mạnh mẽ và con tim vĩ đại của mình lên hết thảy mọi loại máy móc. Mẹ yêu con. Mẹ mong con sẽ thích chiếc iPhone này. Chúc mừng Giáng sinh!".

Nội dung bản "hợp đồng" độc đáo của bà mẹ này như sau:

1. Đây là điện thoại của mẹ. Mẹ bỏ tiền ra mua nó và mẹ cho con "vay" chiếc iPhone này. Mẹ quả thực là vĩ đại phải không?

2. Mẹ luôn biết được mật khẩu là gì.

3. Nếu có điện thoại, hãy nhấc máy. Nó là điện thoại mà. Lời đầu tiên hãy nói xin chào và luôn nhớ cư xử đúng mực. Không bao giờ được "bơ" cuộc gọi từ bố hoặc mẹ. Không bao giờ.

4. Nộp điện thoại cho bố mẹ hàng ngày vào 7 rưỡi tối những ngày thường và 9 giờ tối những ngày cuối tuần. Điện thoại của con sẽ được tắt và buổi đêm và sẽ được bật lại vào 7 rưỡi sáng hôm sau. Nếu vì con sợ gặp bố mẹ bạn mỗi lần gọi tới máy bàn nhà họ mỗi tối thì hãy làm điều tương tự đối với di động. Hãy ghi nhớ những điều này và tôn trọng những gia đình khác trước, nếu con muốn mình được họ tôn trọng.

5. Không được mang điện thoại đến trường. Hãy nói chuyện trực tiếp với những người con định nhắn tin. Giao tiếp là một kỹ năng của cuộc sống. Những nguyện vọng mang máy theo vào những ngày học nửa buổi, đi tham quan hoặc hoạt động ngoại khoá sau giờ thì sẽ được xem xét đặc biệt.

6. Nếu điện thoại rơi xuống bồn cầu, rơi xuống mặt đất và vỡ hoặc "bốc hơi" trong không khí, con phải chịu trách nhiệm cho mọi phí tổn, cả sửa chữa lẫn mua mới để thay thế. Con có thể kiếm tiền bằng cách cắt cỏ, trông em hoặc nộp tiền sinh nhật. Trong trường hợp những việc trên có thể xảy ra, con nên chuẩn bị trước là vừa.

7. Không được dùng công nghệ để nói dối, lừa lọc những người khác. Không cho phép mình tham gia vào những cuộc trò chuyện có thể gây tổn thương cho người khác. Hoặc trở thành người bạn tốt ngay từ đầu, hoặc là tìm cách tránh mọi xung đột.

8. Không được nhắn tin, gửi email hoặc gọi điện với những nội dung mà con sẽ không bao giờ nói bằng lời.

9. Không được nhắn tin, gửi email hoặc gọi điện cho ai đó với nội dung mà con không bao giờ dám nói to với bố mẹ trong phòng khách. Hãy tự kiểm duyệt mọi hành vi của mình.

10. Điện thoại không dùng để xem hoặc chứa phim khiêu dâm. Tất cả nội dung tìm kiếm trên web phải được chia sẻ với mẹ. Nếu có thắc mắc, hãy hỏi người khác, tốt nhất là bố hoặc mẹ.

11. Tắt máy, để ở chế độ im lặng, hoặc cất đi mỗi khi con ra ngoài đường. Đặc biệt là khi con đang trong nhà hàng, rạp chiếu phim hoặc khi đang nói chuyện với người khác. Con không phải là người thô lỗ và đừng để chiếc iPhone làm thay đổi điều đó.

12. Không được gửi hoặc nhận các hình ảnh có liên quan đến những phần nhạy cảm trên cơ thể của con lẫn những người khác. Đừng cười khi đọc đến đây. Nếu không tuân thủ điều này, dù thông minh đến đâu thì cũng có ngày con bị cám dỗ. Điều này có thể phá hoại cả cuộc đời con, từ lúc vị thành niên, học đại học cho đến khi đã trưởng thành. Thế giới rất rộng lớn và quyền năng. Vì vậy, nếu đã mang trong mình tiếng xấu giữa cái thế giới ấy, con gần như không thể làm cho nó biến mất được.

13. Không được chụp, quay quá nhiều video. Đó là điều không cần thiết. Hãy sống và trải nghiệm. Mọi thứ sẽ được lưu lại trong đầu con mãi mãi.

14. Thi thoảng hãy để điện thoại ở nhà để cảm thấy mình yên tâm khi không có nó. Nó không phải là một phần cuộc sống của con. Hãy học cách sống thiếu điện thoại. Hãy trở nên mạnh mẽ hơn là lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.

15. Hãy tải các thể loại nhạc mới, cổ điển hoặc khác biệt hẳn so với các bạn bè của con. Thế hệ của các con giờ được tiếp xúc với âm nhạc tốt hơn nhiều so với ngày xưa. Vì vậy hãy tận dụng lấy món quà này và mở mang tầm hiểu biết của mình.

16. Hãy luôn chơi các trò chơi có liên quan đến từ ngữ, xếp hình hoặc luyện trí não mỗi ngày.

17. Đừng bao giờ chúi đầu vào điện thoại mà hãy luôn ngẩng lên để nhìn thế giới xung quanh. Nhìn ra ngoài cửa sổ. Nghe chim hót. Đi bộ. Nói chuyện với người lạ. Hãy tự tìm ra câu trả lời thay vì tìm trên Google.

18. Nếu làm sai, mẹ sẽ tịch thu máy. Chúng ta sẽ ngồi nói chuyện và bắt đầu lại từ đầu. Mẹ và con đều phải học hỏi. Mẹ luôn đứng về phía con. Chúng ta đứng trong cùng một đội."


CHUẨN BỊ NGUỒN TIỀN CHO NHÓC CHÀO ĐỜI

Trịnh Đình Tý


Khi chơi Cashflow mình ngộ ra một điều:
Sinh con trong quá trình nuôi dưỡng là chi phí chứ không phải tài sản.

Vậy mà nhiều người Việt mình cứ hay nghĩ "CÁC CON LÀ TÀI SẢN LỚN NHẤT CỦA MÌNH".
Trong khi hàng tháng chi cho cuộc sống của nó khá lớn.

Trong trò chơi, thì một baby ra đời. Phải dùng lợi nhuận của 1 doanh nghiệp kinh doanh hay 1 -2, thậm chí là 3 ngôi nhà cho thuê mới bù đắp được chi phí sinh con đó.
Nên muốn sinh con, phải chuẩn bị nguồn thu cho nó để đảm bảo sự cân bằng tài chính.

Nếu người đó phải nuôi con bằng thu nhập từ lương thid sẽ ảnh hưởng lớn.
Sinh 3 đứa con thì gần như hết hay thậm chí âm nguồn thu.

Thực tế, hiện nay nuôi mỗi nhóc cũng hết 3 - 5 triệu VND.
Mà các ông bố, bà mẹ chỉ nuôi con bằng nguồn lương. Thậm chí công việc còn bấp bênh nữa.
Càng chơi mới càng ngộ ra ra nhiều điều thú vị.

Có vẻ, trước khi tìm người yêu và lấy vợ- chồng.
Bạn nên chuẩn bị nguồn kinh phí cho các nhóc yêu của mình trước.


Tốn ít được nhiều

 
Thà tốn ít để được nhiều còn hơn không tốn để rồi trắng tay
 
Cho dù bạn có cố gắng vuốt ve những đồng tiền của mình như thế nào chúng cũng sẽ không đáp lại. Hãy đầu tư và sử dụng chúng một cách khôn ngoan hơn là luôn cất chúng bên bạn - H. Jackson Brown

Hãy nhìn lên cao, và nhìn tới phía trước


Chúng ta vật lộn với tất cả các vấn đề rắc rối và tuyệt vọng của mình, mà không bao giờ nhận ra rằng rất có thể một giải pháp ở rất gần, chỉ cần chúng ta nhìn lên cao hơn – hay nhìn hướng tới phía trước.
Nhìn ngược lại có thể khiến bạn buồn bã. Nhìn quanh có thể khiến bạn lo lắng. Hãy nhìn lên cao, và nhìn tới phía trước, đó là cách sống lạc quan. Và tinh thần tích cực, nhiều hy vọng chính sẽ giúp bạn tìm ra giải pháp trong hầu hết các trường hợp.


"Ngũ ca Tần Thúc Bảo" (miano neo)

Rằng chúng ta bất tử


Nguyễn Việt Triều-Architect

.. ba sẽ không nói với con gái yêu của ba về những thứ gọi là cuộc đời, người lớn đã khoát cho nó quá nhiều điều xấu xa tiêu cực, ba sẽ nói với con gái về đời sống, mà nơi đó, đời sống sẽ là chứng nhân cho những nổ lực và tình yêu của mình một cách nhân bản nhất.. rồi đời sống sẽ chấm dứt, cuộc sống của mỗi con người đều phải chấm dứt, không quá dài, cũng không quá ngắn để mỗi người trải nghiệm và nhìn nhận chính bản thân, dù như thế nào, dù tốt hay xấu, dù sai lầm hay lạc lối, đến một lúc nào đó, khi con người nhìn nhận ra con đường hướng thiện , nhìn nhận ra quy luật hấp dẫn của đời sống, thì người đó, theo ba, sẽ đến được một cuộc đời viên mãn..

Ba đã từng chiêm nghiệm về tình yêu, về sự chết, về sự hồi quy của một con người, nhưng ba chỉ muốn nói với con gái yêu của ba một điều đơn giản nhất : rằng chúng ta bất tử, rằng những con người sống và yêu thương nhau, không đố kỵ ganh ghét nhau là những người bất tử.. điều này ba lại khẳng định thêm khi con gái của ba ra đời, con lớn lên từng ngày và ba già đi từng giây phút..Sự nghịch lý đó bỗng chốc giúp ba phát hiện ra điều này, ba nhìn thấy tình yêu của ông bà nội từ tình yêu ba dành cho con gái, ba nhìn thấy hình ảnh của ông trong ba, và ba nhìn thấy hình ảnh của mình thông qua con gái.. thật tuyệt vời phải không con, chúng ta chỉ chết đi khi đến hẹn với thời gian, và chúng ta vẫn còn lưu lại , mãi mãi qua những con người hiện hữu, là ông bà, cha mẹ, là con cái thân thương , là hình ảnh mọi người xung quanh, là những đóa hoa, hay cơn mưa hay là trời xanh mây trắng, chúng ta yêu, đầy đam mê và nhìn thấy trong cuộc sống những điều tươi mới, lặp lại và sinh sôi mãi..như thế, chúng ta bất tử rồi con gái yêu của ba ạ..

Ba sẽ sống mãi đến khi nào con gái của ba còn yêu thương và trân trọng cuộc sống, khi mà con gái sẽ trao và truyền tin yêu cho con cái của mình..
— với Misu Ngọc Mỹ tại nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế.



Niềm vui tới từ cảm nhận

Tôi không bao giờ phân biệt hàng hóa hữu hình với dịch vụ vô hình cả. Cái chính là khi sở hữu nó mình có "cảm nhận" được niềm vui, yêu thích, tự hào, hạnh phúc hay không. 1 ly cafe thơm ngon nếu đặt trong một không gian lộn xộn chật hẹp bừa bãi nóng bức hay phục vụ thiếu nhiệt tình...cũng sẽ giảm giá trị ngay lập tức.


Có nhiều khóa đào tạo bán hàng bằng cảm xúc, và học viên thành công khi chốt sales với khách. Nhưng đối với bảo hiểm thì phải bán bằng cảm nhận, bởi vì tôi hiểu cảm xúc chỉ trong khoảnh khắc nhất thời, cảm nhận mới trọn vẹn đầy đủ....Cảm xúc chỉ mới yêu, cảm nhận là biết thương...

Mua bảo hiểm cũng như vệ sinh răng miệng hay tắm rửa hằng ngày. Bạn thích tới lui nha sỹ hay đơn giản là đánh răng sau khi ăn?  

https://www.facebook.com/LocPhatBinhAn 
093 893 0873

ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT...

Điều quan trọng nhất trong cuộc đời mình đó mãi là ...GIA ĐÌNH...

GIA ĐÌNH mãi là nguồn vui, mãi là chốn ấm áp nhất trên thế giới này mình muốn được trở về, nguồn năng lượng vô tận để giúp mình sống
Mọi nổ lực và phấn đấu từ trước đến giờ của mình thật sự cũng chỉ vì GIA ĐÌNH mình...

Nếu chỉ còn một ngày để sống , mình vẫn muốn được sống vì GIA ĐÌNH mình, muốn làm tất cả để GIA ĐÌNH mình hạnh phúc...

Tuy không thể thể hiện được, nhưng trong sâu thẳm đáy lòng mình tôi yêu GIA ĐÌNH mình nhất, tôi tự hào về GIA ĐÌNH mình và tôi yêu tất cả các thành viên trong GIA ĐÌNH mình: ba mẹ, các Anh rể, các em, các cháu ...


Lê Thị Thu Phong
Người ta nói thu nhập quyết định mức sống. 
Tôi thì cho rằng tư duy tốt thì chất lượng sống mới tốt.

Luôn đi trước


Cô bé Khánh Huyền (tác giả "Xách balo lên và đi") nhắc một điều khiến tôi giật mình - ta chẳng sở hữu thứ gì nên cũng chẳng có điều gì sở hữu được ta.
Tham gia bảo hiểm bệnh hiểm nghèo ngay khi còn khỏe mạnh cũng là cách thoát khỏi sự lệ thuộc vào những chi phí chữa trị hằng trăm triệu..., người chủ động luôn đi trước....


Hãy luôn chủ động!
 
Người thành công tìm giải pháp chứ không tìm vấn đề...
 
 

Hãy mở rộng vùng thoải mái

Cách tốt nhất để vượt qua sợ hãi theo tôi không phải là cố gắng tránh xa nó mà là phải cố gắng đối mặt với nó. 

Không có gì là không thể, có thể những lần đầu bạn sẽ cảm thấy không thoải mái nhưng khi vùng thoải mái của bạn đã được mở rộng ra thì bạn sẽ vượt qua được nó. Nếu bạn cứ cố gắng trốn chạy nó thì nỗi sợ hãi đó sẽ đeo đuổi bạn suốt cả cuộc đời này. 

Để mở rộng vùng thoải mái của chúng ta trong cuộc sống thì chúng ta cần phải can đảm đối mặt với những điều làm chúng ta không thoải mái.

Vince Anh Ngo

Ngay từ thời khắc bạn cảm thấy thoải mái nhất




Ai lớn lên cũng đều phải đối mặt với những vấn đề của cuộc sống cả, dù sớm hay muộn chúng ta đều không thể tránh được điều đó. Nhưng vấn đề chỉ xuất hiện khi có sự dấn thân vào cuộc sống mà thôi, nếu bạn không nhận diện ra và bắt đầu giải quyết ngay từ bây giờ thì sau này chúng ta cũng sẽ phải đối mặt với nó, nhiều khi vấn đề đã lớn hơn và khó giải quyết hơn rồi vì những lo toan, bận rộn thường ngày. Vì vậy, để chuẩn bị cho một tương lai trọn vẹn và tự do thì cách tốt nhất là hãy chuẩn bị ngay từ bây giờ, ngay từ những thời khắc mà bạn cảm thấy thoải mái nhất vì chưa cảm nhận được hết áp lực của những vấn đề đó.

Nguyễn Bá Tiến Thanh

Tôi không dư dả gì, lấy tiền đâu mà mua bảo hiểm


---> Thu nhập càng bấp bênh thì càng cần có khoản dự phòng thiết thực này. Nếu bạn hiểu ý nghĩa quan trọng của bảo hiểm thì bạn sẽ luôn tìm cách để được bảo vệ. Trách nhiệm cốt lõi nằm ở chỗ bạn có muốn thấy tiền bạc của mình ra đi, hoặc trở thành gánh nặng cho người thân khi chẳng may mắc bệnh hiểm nghèo không.

Tình yêu đích thực


Hôm nay tôi càng thích thêm 3 cụm từ này: 

"trọn đời", "toàn bộ", "vĩnh viễn"


Tình yêu đích thực luôn hoàn hảo như vậy


http://taichinhgiadinh.blogspot.com/2013/06/dich-vu-kiem-tra-suc-khoe-tai-chanh.html



Cuộc đời lắm lúc không như ý muốn; cứ nghĩ rằng chuyến này pin sử dụng hằng ngày, pin dự phòng, và pin siêu dự phòng; tất cả sẽ sẽ được sạc đầy. Ai ngờ được rằng, phải dốc hết số lượng pin còn lại ra xài.
Đã vậy, thì phải thay đổi phương pháp, tìm cách hiệu quả hơn để xạc pin thôi chứ sao giờ


Trần Đăng Triều

Bạn thật sự chỉ có 25 năm để sống

Bài toán...

...giả sử bạn sống đến 100 tuổi...

...từ khi sinh ra cho đến năm bạn 25 tuổi mới có thể gọi là tự lập nuôi thân là bạn đã mất 25 năm mà không làm gì...

...sau 75 tuổi là bạn đã không thể làm được điều gì để cống hiến cho xã hội nữa rồi ngoại trừ việc bạn tiêu tiền cho bệnh tật...

...bạn còn có 50 năm nhưng lại mất 1/2 khoảng thời gian đó tức khoảng 12 giờ mỗi ngày để ăn, ngủ, làm một số việc cá nhân cơ bản như tắm rửa, giặt là quần áo...

Vậy bạn thật sự chỉ có 25 năm thôi để sống một cuộc đời hoàn toàn khoẻ mạnh và làm điều gì đó có ích...

...hãy xem chúng ta đang tận dụng những năm tháng ngắn ngủi đó như thế nào?


Phan Minh Nhựt 

2/7/13

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ




Hathanh Nsn
Cà phê sáng: Trong xã hội tiêu dùng

Chuyên mục “Cà phê sáng” hôm nay lại mang đến cho độc giả một đoạn truyện tranh kinh điển của tác giả The Oatmeal, nói về xã hội tiêu dùng.

Dưới đây là một câu chuyện cường điệu về một tín đồ của Apple theo phong cách quen thuộc của tác giả truyện tranh nổi tiếng nước Mỹ, The Oatmeal, đã được chuyển ngữ.

Hẳn bạn cũng đã nhận ra nhiều điều trong những bức vẽ cường điệu ấy. Nó nói về “Xã hội tiêu dùng” - một hình thái xã hội đề cao yếu tố tiêu dùng, bao gồm mua sắm, vui chơi, giải trí. Một xã hội như thế sẽ tự khiến cho nhiều người cảm thấy rất nghèo, vì họ không thể thỏa mãn những nhu cầu do xã hội tiêu dùng tạo ra ngày càng nhiều. Họ trở thành nô lệ của chủ nghĩa tiêu dùng.

Nam ca sỹ PSY đã viết Gangnam Style, ca khúc nổi tiếng toàn cầu của anh từ cảm hứng ấy: “Có những cô gái Hàn Quốc chỉ dám ăn một bát mì rẻ tiền cho bữa trưa, nhưng lại sẵn sàng chi ra gấp 3 lần số ấy để được ngồi trong quán Starbucks uống cà phê”. Khu Gangnam nhắc đến trong bài hát cũng là một khu thượng lưu của Seoul, đại diện cho lối sống hào nhoáng vẻ ngoài. Anh nói về xã hội Hàn Quốc mà hẳn khối người Việt Nam giật mình.

Bạn hẳn cũng quen một vài người có thu nhập cả tháng không bằng giá trị cái HKPhone nhưng lại cầm trên tay cái iPhone 5G. Bạn hẳn cũng quen một vài người ở nhà thuê, đau đáu vì hóa đơn tiền điện nhưng vẫn nhậu nhẹt hàng tuần. Bạn hẳn cũng đã từng được nghe đầy chị em phụ nữ than phiền về tiền đi chợ, tiền học cho con trong những quán cà phê sang trọng bậc nhất.

Suốt mấy nghìn năm nhân loại đã phát triển một vũ trụ ẩm thực phong phú chỉ bằng bếp lửa, nhưng bây giờ sinh ra những bà nội trợ oán thán số phận mình thật là khố rách áo ôm nếu trong bếp không có lò vi sóng.

Suốt mấy thế hệ một gia đình làm nông sống vui vẻ hạnh phúc bên mảnh vườn, rồi đến một ngày cô con gái lên thành phố lại cảm thấy mình cần phải xuất hiện ở các gian hàng Parkson hoặc Vincom, mặc những cái váy đôi ba triệu mới cảm thấy mình vui vẻ.

Nếu không biết đến những thứ ấy, có thể họ lại đã hài lòng với cuộc sống giản dị của mình. Biết đến rồi thì cảm thấy thiếu thốn, nghèo khó, tủi phận.

Này bạn, bạn có cảm thấy mình nghèo không?

Đức Hoàng (docbao.vn)

http://docbao.vn/tin-tuc/30-06-2013/Ca-phe-sang-Trong-xa-hoi-tieu-dung/68/185821/

20/6/13

Dịch vụ kiểm tra sức khỏe tài chánh


Khám sức khỏe định kỳ rất quan trọng. Hằng năm mỗi người dù là nam hay nữ đều cần được kiểm tra tổng quát về thị lực, huyết áp, cơ xương, nội tạng, răng miệng, phụ khoa, v.v...

Vậy còn sức khỏe của túi tiền - tài chánh gia đình chúng ta thì sao?
Bạn có tự tin rằng tài chánh của mình luôn an toàn trong mọi tình huống của cuộc sống không?

Nếu bạn là nguồn chu cấp tiền bạc chính trong gia đình,
bạn có được sử dụng dịch vụ miễn phí: "Kiểm tra sức khỏe tài chánh" chưa?

Đây là 1 chương trình hết sức thiết thực, giúp rà soát lại kinh tế của bản thân và gia đình, hướng dẫn bạn và vợ/ chồng chuẩn bị một tài khoản dự phòng DÀI HẠN THẬT NGHIÊM TÚC, phù hợp các yêu cầu về bảo đảm tiết kiệm, học hành, du lịch, mua sắm, cưới hỏi, v..v...

Những ai cần dịch vụ này?

-Đối tượng khách hàng đang có thu nhập bấp bênh
-Đối tượng khách hàng là trụ cột gia đình; công ty
-Đối tượng khách hàng trong tuổi lao động nhưng sức khỏe thân thể chưa bảo đảm
-Và còn rất rất rất nhiều gia đình cần được phục vụ chương trình này

Mời các bạn bấm vào một trong các trang sau để tự mình kiểm tra sơ lược trước:

-Người có con
-Người độc thân hoặc đã lập gia đình

Nếu cần tư vấn chi tiết để hiểu rõ kết quả, vui lòng gởi email về
anphuctrondoi2011@gmail.com, bichla@gmail.com

hoặc điện thoại / nhắn tin khi máy bận,
093 893 0873 - chị Lê Thị Bích La

nêu rõ họ tên người cần tư vấn, thông tin yêu cầu.

Chúc quý khách hàng luôn có cuộc sống bình an hạnh phúc!


19/2/12

Tại sao chúng ta chi tiền cho những thứ “có vẻ” như vô ích??


Trong sinh hoạt hằng ngày, có vô vàn thứ mà chúng có mặt thì tốt, thiếu chúng cũng chẳng sao nếu cuộc sống này luôn bình yên vô sự.

Sau đây tôi liệt kê ra vài món đồ thường dùng:

1- Áo mưa: tác dụng là giúp son môi tôi khỏi lem nhem khi đang thảnh thơi dạo phố mà gặp mưa ào xuống bất ngờ; giúp áo quần tôi không giống như chuột lột; và đôi khi nó trở thành tấm che đồ đạc. Mẹ tôi hay bỏ áo mưa vô giỏ xe cho tôi, biết là cần vậy mà tôi còn nói với mẹ mất công quá, thôi khỏi mẹ ơi!

2- Dù: Che nắng khỏi đen da, che mưa khỏi ướt và khỏi lướng vướng nếu lười mặc áo mưa đi bộ. Tiết kiệm tiền mua kem chống nắng. Tuy nhiên che dù thì hơi vướng tay vướng chân nên tôi thường xài áo khoác, găng tay, khẩu trang, nón. Nhưng nhiều lần đi chơi xa tôi để dù trong balo và thật may khi có sẵn nó.

3- Nón bảo hiểm, nón bảo hộ lao động: bỏ qua chuyện phải đội vì tránh bị công an phạt, mọi người đều cảm nhận tính cần thiết của nó để tránh chấn thương. Nhưng nếu không đi xe máy, treo nó ở 1 góc nhà mãi mãi thì có “lãng phí” không? Tất nhiên là không, mình không xài thì cũng có người mượn à!

4- Thuốc ngừa thai, vòng tránh thai, bao cao su: chị em có chồng cần dùng tới nó không nếu nắm rõ biện pháp tránh thai tự nhiên nhất là canh ngày :D . Tuy nhiên dù các cặp vợ chồng rất hiểu biết cũng có nguy cơ dính lắm. Thật sự gia đình nào đang trong thời kỳ kế hoạch hóa chắc chắn không thể tiếc vài ngàn cho mấy cái áo mưa tình yêu “nhỏ mà có võ” :D Bể kế hoạch hậu quả khó lường mà!

5- Về xe hơi, xe máy: không cần phải nhắc lại tại sao bắt buộc phải có: dây an toàn, gối an toàn, thắng phụ, đèn hậu, kiếng chiếu hậu,…

6- Các loại khóa chống trộm xe, nhà, két sắt: Ở thôn quê ngày xưa người dân chỉ cần khép cửa hờ khi ngủ, còn ngày nay chắc chắn là phải khóa thậm chí 5,7 lớp nhất là khi ta đang “ngoài vùng phủ sóng”.

7- Camera an ninh, hệ thống báo trộm, báo khói: ở các cơ quan, xí nghiệp, tiệm vàng, ngân hàng,….người ta chi biết bao nhiêu tiền cho mấy con mắt thần này.

8- Bình chữa lửa: mua về làm gì rồi cứ dựng ở xó nhà! Nhưng tới lúc bà hỏa viếng thì mới biết tình yêu của anh thật lớn biết bao!

9- Van ngắt ga tự động: nhà nào cũng xài ga thì dễ hiểu.

10- Cầu chì: bảo vệ đồ điện khỏi bị “lên đời” khi điện áp tăng vọt

11- Lan can ở ban công, tay vịn ở cầu thang: già trẻ lớn bé đều xài.

12- Chương trình quét virus máy tính: không chịu cài đặt vô vì sợ nặng bộ nhớ; tới một ngày đẹp trời, bật máy tính lên nghe con gì kêu tít tít sẽ biết ai khóc.

13- Thêm một loại nữa, tất nhiên tôi không thể gọi là “đồ đạc” được nhưng sẵn kể ra tới đây thì cứ tính luôn vì tầm quan trọng: các bác bảo vệ. Nghe nói lương bảo vệ thấp nhất là 2 triệu x (12 tháng lương + thưởng tháng 13) = 26 triệu, chưa kể có nơi bao cơm trưa và chỗ ngủ. Chi phí cho các bác như vậy có lãng phí cho cơ quan? Chắc chắn mọi người đều biết câu trả lời.

14- Bạn có dám để chiếc xế cưng của mình khuất tầm mắt mà không đưa vô bãi gửi? Chỉ cần 3 ngàn tới 20 ngàn (cam tâm chịu chém) một lượt gửi xe là bạn mua được sự an tâm rồi.

Còn biết bao thứ cần thiết đang ngầm bảo vệ sức khỏe, tính mạng, tài sản, v.v. Nhưng tôi đã nói ngay từ đầu là NẾU cuộc sống này bình yên vô sự, thì những món đồ dùng trên nhìn qua tưởng như vô dụng vì chẳng bao giờ đụng tới. Vậy thì người ta vẫn trang bị vì điều gì? Vì con người ý thức được hậu quả nếu thiếu sự có mặt của chúng. Có ai dám nghĩ là lãng phí, là không có nhu cầu? Những khoản chi không nhỏ này không phải vì giá trị của món hàng, mà trên hết, nó đem lại sự AN TÂM.

Cho nên, tôi xin nhấn mạnh lại điều mà AI CŨNG BIẾT LÀ GÌ đó: chi phí đem lại sự an tâm là VÔ CÙNG CẦN THIẾT, là bắt buộc, không hề lãng phí chút nào. Thiên hạ có người chi ra cả ngàn đô cho 1 cái điện thoại mà lại chẳng quan tâm tới cái bình chữa lửa có chưa. Đúng ra là chưa có ai nhắc nhở nên đa số mọi người không để ý tới rất nhiều thứ tối cần thiết đang bảo vệ mình ngày đêm đó.

Trên đời này có hai nhóm khách hàng: 1 là không hiểu; 2 là không có tiền. Là doanh nhân, bạn phải giúp khách hàng hiểu thật rõ sản phẩm, chắc chắn đến khi thấu đáo rồi thì họ sẽ cố xoay sở để mua cho bằng được.

Trong bài viết tiếp theo, mình sẽ chia sẻ kiến thức về bảo vệ túi tiền của các bạn. Ai đang làm lương ổn định nhớ đón xem!

Chúc các bạn luôn chi tiền hợp lý nhé.

Blue Silk Viet Nam 093 893 0873


27/1/11

Emergency Fund - Quỹ Dự Phòng Khẩn Cấp

Quỹ emergency fund - dự phòng trong trường hợp khẩn cấp là một việc thiết yếu chứ không phải như các món đồ thời trang thời thượng mà tôi có giới thiệu một lần. Các nhà lập kế hoạch tài chính cá nhân luôn khuyênr ằng việc xây dựng một quỹ dự phòng như vậy là việc đầu tiên phải làm khi lập một kế hoạch tài chính cho mỗi người.



Mục đích của quỹ này

Là đề phòng khi mình có thể bị mất việc không cần biết lý do là gì. Phòng trường hợp như căn nhà của bạn bất chớt phải chi tiêu lớn vì dụ xe ủi vô ý đâm vào, bạn cần làm cửa, mái nhà mới, hay nhà có người bị bệnh tật đau ốm mà bạn không lường trước được.
Khi có quỹ phòng thân này, có thể yên tâm làm công việc kinh doanh, đầu tư của mình. Thử tưởng tượng nếu bạn không có khoản này, một ngày kia bạn dồn hết tiền mua bất động sản nhưng bỗng có một sự kiện bất giờ khiến bạn phải chi trả một khoản tiền, lúc đó bạn mới thấy ý nghĩa của quỹ dự phòng như thế nào.
Trước đây, tôi có làm một survey về vấn đề tiền lương, nhưng không ai ở Việt Nam mà tôi gởi bản survey có ý thức về emergency fund, mặc dù có nghe nói.

Cần bao nhiều tiền cho quỹ dự phòng

Chuyên gia tư vấn tài chính cá nhân sẽ khuyên rằng bãn sẽ bỏ ra một lượng tiền mặt tương ứng với từ 3 đến 6 tháng chi tiêu. 3 tháng là tối thiểu, nhưng theo thôi được biết thì một người mất việc có thể phải mất tới 6 tháng để tìm được một công việc mới.
Mỗi người, mỗi gia đình khác nhau nên số tiền cần thiết cho một quỹ dự phòng sẽ thay đổi theo từng người.
Ở Mỹ, người ta có thông kê về số liệu chi tiêu một năm là $49,638 (2007, U.S. Department of Labor) nên có thể tính ngày một quỹ sẽ cần là $24,819.00.
Ở Việt Nam, tôi chưa tìm được số liệu tương tự. Có thế áng chừng con số tối thiểu cũng khoảng 3.000.000đ/tháng. Còn chi tiết hơn tôi tính thế này:
Thua nhập trung bình một người ở tp HCM, năm 2006 là 2.302.000đ (www.molisa.gov.vn)
Lạm phát trung bình 2007, 2008, 2009 là 8.3 %, 22.97% và 7% (dự tính) nên mức lương sẽ phải là 3.280.323
Trừ 10% tiết kiệm thì chi phí hàng tháng sẽ là 2.952.291

Vậy tính ra áng chừng 3 triệu đồng tháng là hợp lý. Và quỹ emergency fund sẽ cần là 3 triệu x 6 = 18 triệu.
Như đã nói ở trên mỗi người có nhu cầu chi tiêu khác nhau nên sẽ có mức dự phòng khác nhau.

Tiến hành lập và "quản lý" quỹ

Khi nào lập quỹ? Ngay bây giờ. Bạn phải dành ra số tiền cần thiết tùy theo thu nhập cá nhân của bạn.
Để quỹ ở đâu? Dĩ nhiên không phải để trong nhà bạn vì i) Dễ mất trộm, cắp, hoặc nhiều khi cháy mất ii) tiền để không thì mất giá. Lời khuyên tốt là dồn vào trong chứng chỉ tiền gởi ở ngân hàng, tài khoản ngân hàng vì chúng an toàn mà còn được thêm chút tiền lời dù không nhiều lắm. (Ở Mỹ có quỹ 401K miễn thuế, nhưng nếu để ở đây thì lại lộn xộn, nhầm lẫn với kế hoạch nghỉ hưu.)
Xây dựng quỹ cũng không phải quá khó. Bạn phải cắt giảm chi tiêu, không mua sắm xa xỉ, hoãn kế hoạch du lịch, đi ăn tiệm ít hơn. Dĩ nhiên lọai bỏ thẻ tín dụng vì chúng mang nợ cho bạn. Quỹ của bạn bắt đầu từ những khoản tiết kiệm nhỏ nhặt.

Khi bạn đã có đủ số tiền cho quỹ của mình, một lời khuyên là nhất quyết không bao giờ đụng vào số tiền này, trừ trường hợp bất khả kháng như mất việc, người thân qua đời cần tiền mai táng, mất trộm xe, hàng xóm bỗng nhiên bị đau tim nhập viện, hay khách hàng của bạn có 2 đưa con bị tai nạn, một đã chết...

Tôi có đọc trên một blog rằng có một anh Việt kiều ở hải ngoại có làm một quỹ dự phòng cho bà mẹ ở Việt Nam. Có nhiều lúc người thân, gia đình muốn mượn tiền mua đất vì để trong ngân hàng chẳng bõ bèn gì. Nhưng anh này nhất định không chịu vì đó là tiền để phòng ốm đau cho bà mẹ nên anh muốn lúc nào cũng sẵn có nó.

Việc xây dựng quỹ emergency fund là một quan trọng và cần làm ngay. Nó không phải là con heo đất mà mấy đưa con nít sẵn sàng đập đi khi muốn mua đồ chơi. Vì vậy nếu bạn đã lập một quỹ cho bản thân, thì nhất định chỉ sử dụng trong những trường hợp khẩn cấp mà thôi.

Lập Kế Hoạch Tài Chính Cá Nhân

Khi tôi đọc các website về kinh tế, tài chính như Market Watch, Washington Post, Financial Times, Forbes, Yahoo! Finance, CNN Money thậm chí cả trang AskMen... tôi luôn thấy có một phần là personal finance (tài chính cá nhân) để trao đổi những vấn đề về tài chính cá nhân. Ở trên các trang về tài chính cá nhân trên thường thảo luận về những gì rất bình thường như cách quản lý về credit cards, luật thuế mới, những lưu ý về tài chính khi kết hôn hay li dị, vấn đề tài chính khi con cái vào năm học mới, hay vô ĐH, hay cao hơn một chút là cách trả góp mua nhà, tư vấn về các quỹ hưu trí, tài chính khi con cái lập nghiệp, vấn đề về bảo hiểm, tiết kiệm, ngân hàng...Thường thì những người có một vấn đề trục trặc hay sắp có một dự định quan trọng mà cần phải cân nhắc về tài chính thì có thể viết mail hỏi các vấn đề trên, rồi sẽ có người tư vấn. Còn ở Việt Nam, thực không thấy có. Ở Việt Nam, chỉ thấy có các những trang web nói về giá cổ phiếu lên từng ngày, những foum thảo luận giữa các thành viên mà phần lớn các threads được tạo ra từ admin hoặc spammer để quáng cáo, tiếp đó là các trang rao vặt bán cổ phiếu OTC (UpCom). Thậm chí những forum chẳng liên quan gì cũng chen chân mở thêm topic mà phần lớn các bài chỉ là copy dán từ các trang báo. Bạn cũng có thể lên Youtube để coi một vài bài nhạc rap chế về chứng khoán. Một số rảnh rỗi làm cả thơ. Tuy vậy, dịch vụ về lập kế hoạch tài chính (financial planning) hay quản lý danh mục đầu tư (portfolio management), quản lý quỹ hưu trí (pension funds),... thì ở Việt Nam không thấy. Các công ty quản lý quỹ chỉ thấy quản lý quỹ mà mình thu hút vốn hoặc quỹ do công ty mẹ chỉ định. Riêng mảng quản lý cho những cá nhân có thu nhập cao thì không phát triển (high net worth individuals).

Có thể hiểu lý do tại sao nhiều gia đình Việt Nam thuộc dạng nghèo mặc dù họ tự nhận mình là "vừa đủ sống". Hầu hết, họ chỉ tính tới những nhu cầu trước mắt, mà không hoàn toàn có nhiều kế hoạch cho tương lai. Có thể bắt gặp nhiều cha mẹ tuy đã 40-50 tuổi mà vẫn loay hoay trong việc trong việc nhà ở, chưa nói gì tới chuyện cho con cái học ĐH, cao học, hay hôn nhân của con cái. Người Việt Nam có thu nhập thấp do kinh tế kém phát triển. Song, cũng như nhiều gia đình trên thế giới không phải ai cũng nghĩ về mấy thứ như kế hoạch tài chính. Có nghe những chuyện như nhiều người thời trẻ kiếm nhiều tiền nhờ làm cho công ty nước ngoài hoặc làm nghệ sĩ nổi danh, song đến khi đứng tuổi thì lại gặp khó khăn vì không có một kế hoạch cho việc nghỉ hưu. Khi tôi học trên ghế nhà trường, học đủ thứ tùm lum như vỏ trái đất, axít sulfuric, cách đọc kí hiệu mã vạch trên những con transistor, tính sine, cosine, nghiệp vụ giao nhận vận tải, nguyên lý marketing,...Song, người ta không dạy cách chi tiêu tiền, cách sử dụng sổ tiết kiệm, tạo quỹ dự phòng, mua bảo hiểm hay lập kế hoạch tài chính cho tương lai.

Tôi gom lại vài ý kiến cho việc lập kế hoạch tài chính cá nhân thế này:
Tài chính cá nhân là việc kế hoạch về tài chính cho mỗi cá nhân, bao gồm phân tích tình hình tài chính, và dự đoán các nhu cầu ngắn và dài hạn.
Mục đích của tài chính cá nhân không phải là việc làm sao kiếm càng nhiều tiền càng tốt để bỏ vào các tài khoản ngân hàng. Trong cuộc sống chúng ta có nhiều nhu cầu khác nhau và chúng có tác động qua lại, do đó phải hài hoà trong lựa chọn những giải pháp.
Ai sẽ là người lập kế hoạch, quản lý, và thực hiện chúng? Tốt nhất là chính bản thân bạn, ngoài ra, việc thực hiện thì bạn là người không thể thay thế.
- Lập kế hoạch
Để có thể lập kế hoạch, bạn cần hiểu rõ tình hình tài chính của mình và những người liên quan, nhu cầu của bản thân và của những người thân, đặc biệt là những người phụ thuộc vào bạn. Tiếp đó, là bạn cần hiểu rõ về các giải pháp tài chính mà có thể thực hiện, và cuối cùng là quyết định lựa chọn. Những người không thích gò bó thường cho rằng 'Ôi cần quái gì lập kế hoạch!'. Tuy nhiên, nếu coi kỹ thì bạn nên, chẳng hạn như trong trường hợp bạn dự định mua nhà nhưng con trai lớn của bạn chuẩn bị học đại học ở nước ngoài. Bởi mỗi người đều có những ưu tiên khác nhau trong cuộc sống nên cần phải sắp xếp sao cho hợp lí.
Những kiến thức về tài chính là quan trọng, bạn nên coi việc tìm hiểu những kiến thức này giống như công việc hàng ngày bạn đến sở làm. Trong trường hợp, tình hình tài chính của bạn phức tạp hoặc kiến thức tài chính giới hạn, bạn có thể cân nhắc tìm tư vấn về tài chính cá nhân.
Vần đề về nhà tư vấn, bạn cần hiểu rõ là:
+ Họ được trả phí để quản lí tiền của bạn
+ Liệu họ có quản lý hợp pháp, và có đạo đức không? (Tức là họ có tranh thủ dùng tiền của bạn vào việc khác không hay họ lại giống như các chủ hụi ở việt Nam, gom tiền xong rồi trốn?)
+ Trình độ của họ, dễ thấy nhất qua chính thành tựu mà họ đạt được
- Quản lý và thực hiện
Việc quyết định và thực hiện không ai khác chính là bản thân bạn, ngay cả khi bạn thuê mướn một nhà tư vấn tài chính. Bạn chọn đầu tư vào quỹ hưu trí, bạn là ngưởi bỏ tiền ra, và bạn là người thụ hưởng.
Về quản lí, bạn cần coi kỹ về chi phí và lợi ích. Chi phí gồm cả chi phí cơ hội, nghĩa là khi bạn đầu tư vào một thứ như bất động sản, bản bỏ lỡ cơ hội đầu tư vào chứng khoán. Soi xét kỹ, quản lý tài chính cá nhân không khác gì quản lý doanh nghiệp của bạn. Do đó, kiến thức và kinh nghiệm là không bao giờ thừa.
Bạn sẽ có nhận thức rõ hơn về thu chi của bạn thân: đâu là nguồn thu của những tài khoản ngân hàng của bạn, những khoản chi nào phải ưu tiên trước...
Kỹ năng đánh giá các khoản đầu tư sẽ là cái bạn cần. Đánh giá tốt sẽ cho bạn thấy đâu là khoản đầu tư tiềm năng, và đâu là cái bẫy. Một doanh nghiệp thành công còn nằm ỡ chỗ họ tránh được những khoản thuế. Do đó bạn sẽ thấy những cách để giảm thuế là đáng nên học.
Bạn có lẽ sẽ cần học cách hạn chế tiêu dùng những tài sản mà không mang lại giá trị thặng dư như mua xe hơi trong khi bạn thực sự không có nhu cầu, mua du thuyền, mua đồ đạc xa xỉ,...Tôi thấy ở Việt Nam nhiều người không có nhiều tiền nhưng lại mua xe hơi (phần lớn trả góp), họ không nhận thức rõ rằng họ đang ôm một cục nợ. Tôi không phản đối người ta mua xe, nhưng họ nên có nhiều tiền hơn cho việc này.

Mục tiêu sau cùng của tài chính cá nhân là sự độc lập về tài chính mà rất nhiều người cố gắng đạt được. Mỗi người hoàn toàn có thể quản lý điều khiển tài chính của bản thân mà không cần phải đạt bằng cấp nào. Những người có cái nhìn thực tế sẽ có nhiều thuận lợi trong việc đạt được những mục tiêu dài hạn. Nếu bạn muốn nhờ người khác quản lý, hãy tìm một nhà quản lý độc lập có trả phí để đưa ra tư vấn không thiên vị hay tư lợi. Nên nhớ rằng, bạn là người quyết định.

http://www.taichinhdautu.com/2009/09/lap-ke-hoach-tai-chinh-ca-nhan.html